Đức tin nơi các Thiên Sứ (Sáu trụ cột của đức tin Iman)

Nhân loại cần đến Bức Thông Điệp:

 

Bắt buộc nhân loại cần phải có Bức Thông Điệp giảng giải cho họ các giáo luật cũng như hướng dẫn họ đến với điều đúng đắn, bởi Bức Thông Điệp là linh hồn, là ánh sáng và là sự sống của thế giới, sẽ không có sự cải thiện tốt đẹp nào cho thế giới nếu như không có linh hồn và ánh sáng của sự sống?

Và cũng chính vì lẽ này, Allah đã gọi Bức Thông Điệp của Ngài là linh hồn, và khi nào không có linh hồn thì lúc đó sẽ không còn sự sống. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và đúng như thế, TA (Allah) đã mặc khải cho Ngươi (Muhammad) linh hồn từ mệnh lệnh của TA (Qur’an). Ngươi chưa từng biết Kinh Sách và đức tin là gì, nhưng TA đã làm cho Nó thành ánh sáng mà TA dùng để hướng dẫn người nào TA muốn trong số các bầy tôi của TA.} (Chương 42 – Ash- Shura, câu 52).

Và trí tuệ cho dù có thể nhận thức được điều tốt từ trong các điều xấu một cách tổng quát nhưng vẫn không thể nhận thức điều đó một cách chi tiết và cụ thể, cũng như không thể nhận thức được các thờ phượng và cung cách của nó ngoại trừ bằng con đường mặc khải và thông điệp.

Bởi thế, không có con đường nào dẫn đến niềm hạnh phúc và sự thành công ở hai cõi ngoại trừ có các vị Thiên Sứ, và cũng không có con đường nào có thể dẫn đến sự nhận thức điều tốt lành và điều xấu một cách tinh tường ngoại trừ bằng con đường của họ, và những ai quay mặt với Bức Thông Điệp mà họ mang đến thì họ đang đối mặt với sự bất hạnh và khốn cùng.

Một trong các trụ cột của đức tin Iman:

Đức tin nơi các Thiên Sứ là một trong sáu trụ cột của đức tin Iman, Allah, Đấng Tối Cao phán:{Thiên Sứ (Muhammad) tin vào những gì được ban xuống cho Người từ Thượng Đế của Người và những người có đức tin cũng tin tưởng như thế. Tất cả đều tin tưởng nơi Allah, các thiên thần của Ngài, các kinh sách của Ngài và các vị sứ giả của Ngài.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 285).

Câu Kinh chỉ dạy rằng bắt buộc tin nơi tất cả các vị Thiên Sứ một cách không phân biệt. Bởi thế, chúng ta không được phép tin một số vị Thiên Sứ và phủ nhận một số vị giống như tình trạng của những người Do Thái và Thiên Chúa giáo.

Nabi r nói: “Rằng ngươi phải tin nơi Allah, nơi các Thiên thần của Ngài, các Kinh Sách của Ngài, các vị Thiên Sứ của Ngài, tin nơi Ngày Sau và tin nơi sự tiền định tốt xấu.” (Muslim: 8).

Ý nghĩa của đức tin nơi các vị Thiên Sứ:

Là niềm tin kiên định rằng Allah đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị Thiên Sứ để kêu gọi họ đến với sự thờ phượng một mình Allah, không tổ hợp với Ngài một thần linh ngang hàng, và rằng tất cả các vị Thiên Sứ đều trung thực, ngoan đạo và được hướng dẫn đúng đường, và rằng họ đã hoàn tất việc truyền bá những gì mà Allah giao phó cho họ, họ không hề giấu giếm, thay đổi hay thêm bớt bất cứ một điều gì dù chỉ là một chữ, như Ngài đã phán: {Chẳng phải nhiệm vụ của các Sứ giả chỉ là công khai truyền đạt đó sao?} (Chương 16 – Annahl, câu 35).

Đức tin nơi các Thiên Sứ hàm chứa điều gì?

  1. Tin rằng các bức thông điệp của họ là sự thật từ nơi Allah, Đấng Tối Cao, và tất cả các bức thông điệp đều đồng thuận trên cùng một điều, đó là kêu gọi đến với sự thờ phượng duy nhất một mình Allah, không tổ hợp với Ngài một thần linh ngang vai, như Ngài đã phán:{Và quả thật, TA đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị sứ giả với mệnh lệnh rằng hãy thờ phượng Allah và tránh xa tà thần} (Chương 16 – Annahl, câu 36).

Và quả thật, các hệ thống giáo luật cũng như các giáo điều Halal và Haram của các vị Nabi đều khác nhau, chúng chỉ được ban hành và sắc lệnh phù hợp với từng cộng đồng, như Allah đã phán: {TA đã qui định cho từng Sứ giả trong các ngươi một hệ thống luật pháp và một lề lối.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 48).

  1. Tin tất cả các vị Nabi và các vị Thiên Sứ, tin những ai được Allah nhắc đến tên của họ trong số các vị Nabi, chẳng hạn như: Muhammad, Ibrahim, Musa, Ysa, Nuh, .. còn những ai không được Ngài nhắc đến tên của họ thì chúng ta cũng tin hết toàn bộ, và ai phủ nhận bất cứ một vị nào trong số họ thì coi như người đó đã phủ nhận tất cả.
  1. Tin tưởng những gì được xác thực đến từ thông tin của các vị Thiên Sứ cũng như các phép mầu của họ được nói trong Qur’an và Sunnah, chẳng hạn như câu chuyện chẻ đôi biển hồng hải của Nabi Musa u.
  1. Thực hiện và chấp hành theo đường lối giáo luật của vị Thiên Sứ được cử phái đến cho chúng ta, và Người là vị tốt nhất trong số họ và cũng là vị cuối cùng trong số họ: Muhammad r.

Các thuộc tính của các vị Thiên Sứ:

  1. Họ là người phàm, sự khác biệt của họ với những con người phàm tục khác là họ được Allah đặc biệt lựa chọn để mặc khải bức thông điệp của Ngài. Ngài phán: {Và những sứ giả mà TA đã phái đến trước Ngươi (Muhammad) cũng là những con người phàm tục được TA mặc khải cho Kinh sách.} (Chương 21 – Al-Ambiya’, câu 7).

Họ không có bất cứ đặc điểm nào hay thuộc tính nào của Rububiyah và Uluhiyah, tuy nhiên, họ là những con người phàm tục đã đạt đến sự hoàn hảo trong hình thái bên ngoài và cũng đã đạt tới đỉnh cao của sự hoàn hảo về đạo đức và phẩm hạnh, họ là những người xuất thân từ những dòng tộc cao quý và tốt đẹp nhất trong nhân loại, họ được ban cho trí tuệ vượt trội trong nhận thức, chiếc lưỡi thông thạo và chuẩn xác trong ngôn từ đủ tư cách và phong thái gánh vác sứ mạng Nabi và truyền bá Bức Thông Điệp của Allah.

Và quả thật, Allah chỉ dựng lên các vị Thiên Sứ từ những con người phàm tục để làm tấm gương cho đồng loại của họ, và khi đó, việc tuân thủ và đi theo các Thiên Sứ là điều nằm trong tầm khả năng và sức lực của họ.

  1. Allah đặc biệt lựa chọn họ cho bức Thông Điệp của Ngài, họ là những người được lựa chọn trong nhân loại. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Hãy bảo họ (Muhammad!): “Quả thật, Ta chỉ là một con người phàm tục giống như các ngươi mà thôi, chỉ có điều là Ta được mặc khải cho biết rằng quả thật Thượng Đế của các ngươi chỉ có một Thượng Đế duy nhất”} (Chương 18 – Al-Kahf, câu 110).

Sứ mạng Nabi và Thiên Sứ không phải là sự lựa chọn dựa vào sự tinh khiết của tinh thần và trí tuệ mà thật ra bằng sự lựa chọn thiêng liêng từ nơi Thượng Đế, và quả thật, Allah đã chọn các vị Thiên Sứ và đã tuyển lọc họ trong vô số nhân loại. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Allah biết rõ đâu là nơi mà Ngài phải đặt Thông Điệp của Ngài.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 124).

  1. Họ là những người được Allah bảo vệ khỏi những điều tội lỗi và sai phạm trong việc truyền bá Thông Điệp của Allah cũng như trong việc thi hành những gì mà Ngài mặc khải cho họ.
  2. Sự chân thật, các vị Thiên Sứ là những người trung thực trong lời nói và hành động. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Đây là điều mà Đấng Rất mực Độ Lượng đã hứa và các vị Sứ giả đã nói thật.} (Chương 36 – Yasin, câu 51 – 54).
  3. Sự kiên nhẫn, quả thật, họ đã truyền bá và kêu gọi đến với tôn giáo của Allah, họ đã báo tin mừng và đã cánh báo, và họ đã chịu không biết bao nhiều sự khổ cực, tổn hại và gian truân, nhưng họ đã kiên nhẫn, chịu đựng trên con đường giơ cao lời phán của Allah, Ngài phán: {Do đó, hãy kiên nhẫn như các Sứ giả đầy cương nghị đã từng chịu đựng.} (Chương 46 – Al-Ahqaf, câu 35).

Các dấu hiệu và phép mầu của các vị Thiên Sứ:

Allah, Đấng Tối Cao, đã phù hộ cho các vị Thiên Sứ của Ngài với những bằng chứng, những phép mầu để chứng minh cho sự trung thực về sứ mạng Nabi của họ, những phép mầu và các dấu hiệu được Allah ủng hộ cho họ một cách công khai cho thấy rằng chúng không nằm trong khả năng và sức lực của người phàm tục, điều đó chứng tỏ sự trung thực của họ và khẳng định sứ mạng Nabi của họ.

Ý nghĩa của các phép mầu: là những điều siêu thường mà Allah đã thể hiện chúng trên các bàn tay các vị Nabi và Thiên Sứ của Ngài, những điều mà con người phàm tục phải bất lực không thể làm được. Một số phép mầu tiêu biểu:

Sự biến đổi cây gậy của Nabi Musa u thành con rắn.

  • Nabi Ysa u thông tin cho cộng đồng của Người về những gì nên ăn và những gì nên chừa lại trong nhà của họ.
  • Sự chẻ đôi của mặt trăng, một phép mầu của Nabi của chúng ta, Muhammmad r.
  • Sự biến đổi cây gậy của Nabi Musa u thành con rắn.