Đức tin nơi Rububiyah của Allah, Đấng Tối Cao (Sáu trụ cột của đức tin Iman)

Ý nghĩa đức tin nơi Rububiyah của Allah, Đấng Tối Cao:

Đó là chứng nhận và tin tưởng kiên định rằng Allah, Đấng Tối Cao là Thượng Đế của mọi vạn vật, Đấng Chủ Tể, Đấng Điều Hành Chế Ngự, Đấng Tạo Hóa, Đấng Ban Phát Nuôi Dưỡng, rằng Ngài là Đấng làm cho sống và làm cho chết, Đấng ban điều lành gây điều dữ, tất cả mọi sự việc, sự vật đều nằm trong mệnh lệnh của Ngài, Ngài là Đấng Toàn Năng trên mọi thứ, Ngài không có đối tác chia sẽ tất cả những điều đó.

Do đó, chỉ có một mình Allah duy nhất quản lý và điều hành tất cả, một mình Ngài duy nhất hành động vụ việc của Ngài, và điều đó có nghĩa là:

Rằng Allah là Đấng Tạo Hóa duy nhất tất cả mọi vạn vật trong vũ trụ không có Đấng Tạo Hóa nào khác Ngài, như Ngài phán: {Allah là Đấng Tạo hóa tất cả mọi vạn vật.} (Chương 39 – Azzumar, câu 62).

Còn đối với việc sản xuất và tạo ra của con người chỉ là một hình thức chuyển đổi từ một thể trạng khác, hoặc là lắp ráp hay cài đặt hoặc tương tự chứ không phải là sự tạo hóa thực thụ, không phải tạo ra một thứ gì đó từ cái không và cũng không làm sống lại sau cái chết.

Và Ngài là Đấng ban phát và nuôi dưỡng tất cả mọi sinh vật, không có Đấng nuôi dưỡng và ban phát nào khác ngoài Ngài, như Ngài đã phán: {Và không một sinh vật nào sống trên trái đất mà nguồn lương thực lại không do Allah cung cấp.} (Chương 11 – Hud, câu 6).

Và Ngài là Đấng Thống Trị mọi vạn vật, không có Đấng thống trị đích thực nào khác ngoài Ngài, Ngài phán: {Allah nắm quyền thống trị các tầng trời và trái đất và mọi vạn vật giữa trời đất.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 120).

Và Ngài là Đấng Điều Hành mọi vạn vật, mọi sự việc, mọi hiện tượng, không có đấng điều hành nào khác ngoài Allah, Ngài phán: {Ngài sắp đặt mọi công việc từ trên trời xuống dưới đất.} (Chương 32 – Assajdah, cau 5).

Riêng đối với sự sắp đặt, điều hành, quản lý công việc và cuộc sống của con người chỉ là những điều trong giới hạn và tầm khả năng nhất định của y, và có thể sự điều hành và quản lý đó mang lại hiệu quả hoặc không mang lại hiệu quả; nhưng sự quản lý và điều hành của Đấng Tạo Hóa là bao trùm, không có một điều nằm ngoài sự kiểm soát của Ngài và cũng không có một điều gì nghịch lại ý chỉ của Ngài, Ngài phán: {Chẳng phải mọi sự tạo hóa và mọi mệnh lệnh đều thuộc nơi Ngài đó sao, thật phúc thay cho Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài!} (Chương 7 – Al-‘Araf, câu 54).

Những người Ả rập thờ đa thần trong thời Thiên Sứ của Allah e đều có đức tin nơi Rububiyah của Allah:

Những người ngoại đạo trong thời Thiên Sứ của Allah e cũng thừa nhận rằng Allah là Đấng Tạo Hóa, Đấng Điều Hành và Chế Ngự, tuy nhiên, họ không được cho là theo Islam vì chỉ có niềm tin đơn lẽ đó. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và nếu như Ngươi (Muhammad) hỏi chúng: “Ai đã tạo các tầng trời và trái đất ?” chắc chắn chúng sẽ đáp: “Allah”} (Chương 31 – Luqman, câu 25).

Bởi lẽ, người nào thừa nhận rằng Allah là Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài, có nghĩa là Ngài đã tạo hóa ra họ, điều hành, nuôi dưỡng và ban phát các ân huệ cho họ thì bắt buộc họ phải thờ phượng một mình Ngài duy nhất không được tổ hợp với Ngài bất cứ điều gì.

Làm sao là có hiểu biết cho được khi một người thừa nhận Allah là Đấng Tạo Hóa tất cả mọi vạn vật, Ngài điều hành và thống trị toàn vũ trụ càn khôn, Ngài làm cho sống và làm cho chết, nhưng lại hướng sự thờ phượng đến ai (vật) khác Ngài?! Đây quả thật là một hành động bất công, một hành vi tội lỗi vô cùng lớn. Cũng chính vì lẽ này mà nhà hiền nhân Luqman đã nói lời khuyên bảo với người con của ông: {Này hỡi con yêu của cha, con chớ đừng làm điều Shirk với Allah, quả thật, Shirk là điều bất công vô cùng nghiêm trọng.} (Chương 31 – Luqman, câu 13). Và khi Thiên Sứ của Allah e được hỏi: Tội nào là tội lớn nhất đối với Allah? Người e bảo: “Đó là việc ngươi gán cho Allah một đối tác ngang hàng trong khi Ngài đã tạo hóa ngươi” (Albukhari: 4207, Muslim: 86).

Đức tin Iman nơi Rububiyah của Allah làm thanh thản con tim. .

Đức tin nơi Rububiyah làm thanh thản con tim:

Khi người bề tôi nhận thức một cách kiên định rằng không có một ai trong tạo vật có thể thoát khỏi sự định đoạt và sắp đặt của Allah, Đấng Tối Cao, thì trái tim của họ sẽ cảm thấy an bình và thanh thản, bởi vì y biết rằng Allah là Đấng thống trị họ, an bài cho họ như thế nào theo ý của Ngài dưới sự sáng suốt của Ngài, Ngài là Đấng tạo hóa tất cả họ, tất cả những gì khác Allah đều là tạo vật lệ thuộc vào Ngài, tất cả mọi sự việc đều nằm trong tay Ngài, không có Đấng Tạo Hóa nào khác ngoài Ngài, Ngài là Đấng Duy Nhất ban phát bổng lộc và ân huệ, là Đấng Đuy Nhất điều hành vũ trụ, mọi chuyển động của hạt nguyên tử cũng phải theo phép của Ngài. Những lẽ đó làm cho người bề tôi đặt trọn trái tim của mình hướng về một mình Ngài, chỉ cầu xin khấn vái nơi Ngài, mọi vụ việc trong cuộc sống của y đều dựa vào Ngài, y sẽ luôn can đảm và kiên trì trong việc đối phó với các thay đổi bất thường của cuộc sống một cách bình tĩnh và quyết tâm, y sẽ luôn nỗ lực tìm kiếm các nguyên nhân để đạt được mục tiêu của cuộc sống đồng thời cầu xin Allah phù hộ cho ý muốn của mình. Bởi vì tất cả mọi sự việc đều nằm trong tay của Allah, Ngài tạo hóa và chọn những gì Ngài muốn.