Ý nghĩa đức tin nơi Allah, Đấng Tối Cao
Là niềm tin kiên định vào sự tồn tại của Allah, thừa nhận và khẳng định Rububiyah của Ngài, Uluhiyah của Ngài và các tên gọi và thuộc tính của Ngài.
Chúng ta sẽ nói về bốn vấn đề này một cách chi tiết qua các phần trình bày dưới đây:
- Đức tin vào sự tồn tại của Allah, Đấng Tối Cao:
Nhìn nhận Allah một cách tự nhiên:
Việc thừa nhận và khẳng định sự tồn tại của Allah, Đấng Tối Cao là điều tự nhiên vốn có trong con người, không cần phải nỗ lực suy luận để chứng minh, bởi lẽ này nên đại đa số người đều công nhận sự tồn tại của Allah qua các tôn giáo và tín ngưỡng khác nhau của họ.
Bởi thế, chúng ta cảm nhận từ sâu trong đáy lòng của chúng ta rằng Ngài tồn tại, chúng ta tìm sự phù hộ và che chở nơi Ngài những lúc gặp khổ nạn và tai kiếp, đó là niềm tin vốn có tự nhiên mà Allah đã đặt trong mỗi con người mặc dù đã có một số người cố gắng xóa bỏ và quên lãng nó.
Và chúng ta cũng từng nghe và từng thấy sự đáp lại những người cầu nguyện, sự ban cho những người khấn vái cầu xin và sự cứu giúp những người rơi vào đường cùng, đó là những minh chứng chắc chắn cho sự tồn tại của Allah, Đấng Tối Cao.
Các minh chứng cho sự tồn tại của Allah qua sự giải thích, tiêu biểu:
- Như đã biết đối với mọi người rằng một sự vật nào đó xảy ra đều phải có tác nhân của nó, và vô số vạn vật mà chúng ta nhìn thấy ở mọi lúc chắc hẳn phải có Đấng Tạo Hóa tạo ra chúng, ấy chính là Allah, Đấng Tối Cao, bởi lẽ không thể có tạo vật nào không do Đấng Tạo Hóa tạo ra nó và bởi lẽ tạo vật không thể tự tạo ra chính nó. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Chẳng phải chúng đã được tạo hóa từ cái không là gì cả hay phải chăng chúng là Đấng tạo hóa? } (Chương 52 – Attur, câu 35). Ý nghĩa câu kinh: Rằng chúng (con người) không được tạo ra mà không có Đấng Tạo Hóa và chúng cũng không tự tạo ra bản thân chúng, dó đó, điều dĩ nhiên là phải có một Đấng đã tạo hóa chúng, ấy chính là Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc.
- Quả thật, quy luật hoạt động một cách trật tự và tinh vi của vũ trụ càn khôn này, từ bầu trời, trái đất, các tinh tú, cây cối là một kết luận quả quyết rằng vũ trụ càn khôn này phải có một Đấng Tạo Hóa duy nhất, đó chính là Allah, Đấng Tối Cao. {Một công trình nghệ thuật của Allah, Đấng hoàn chỉnh mọi vật một cách tinh vi.} (Chương 27 – Annaml, câu 88). Các tinh tú, các vì sao chẳng hạn, chúng luôn di chuyển theo một hệ thống cố định không bị phá vỡ, mỗi tinh tú đều di chuyển trong quỹ đạo nhất định không hề vượt giới hạn của nó. Allah phán: {Mặt trời không được phép bắt kịp mặt trăng, và ban đêm không được phép vượt qua ban ngày; mỗi cái đều bơi trong quỹ đạo của nó} (Chương 36 – Yasin, câu 40).

