Y phục trong Islam

Y phục trong Islam

Y phục của người có đức tin nên đẹp và sạch sẽ, đặc biệt trong lúc giao tế, quan hệ với mọi người và lúc dâng lễ nguyện Salah, như Allah đã phán: {Này hỡi con cháu của Adam, các ngươi hãy ăn mặc chỉnh tề và trang nhã ở mỗi nơi thờ phượng} (Chương 7 – Al’Araf, câu 31).

Quả thật, Allah đã qui định cho con người trang hoàng cho đẹp trên y phục của y, đó là biểu hiện sự tôn trọng và yêu quý ân huệ của Allah, Ngài phán: {Hãy bảo chúng: “Ai cấm dùng các món trang sức xinh đẹp mà Allah đã làm ra cho các bầy tôi của Ngài sử dụng và cấm dùng các món thực phẩm tốt lành ?” Hãy bảo chúng: “Các thứ đó dành cho những ai có đức tin sống ở đời này và dành cho họ vào Ngày Phục Sinh”. TA (Allah) đã giải thích rõ các Lời mặc khải đúng như thế cho đám người hiểu biết.} (Chương 7 – Al-A’raf, câu 32).

Y phục nhằm mục đích mang lại lợi ích cho con người.

Y phục nhằm khẳng định một số nhu cầu:

  1. Che đậy những bộ phận nhất định của cơ thể con người bởi đó là phần xấu hổ tự nhiên của con người, như Allah đã phán: {Hỡi con cháu của Adam! TA (Allah) đã ban cho các ngươi y phục để các ngươi che kín phần xấu hổ của các ngươi} (Chương 7 – Al’Araf, câu 26).
  2. Bảo vệ cơ thể con người khỏi cái nóng, cái rét, những tác hại, cái nóng và cái rét từ sự thay đổi của thời tiết và khí hậu, những tác hại từ những cuộc tấn công của môi trường (hay kẻ thù) đến cơ thể con ngươi. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và Ngài (Allah) làm ra những chiếc áo choàng để bảo vệ các ngươi khỏi bị nóng và làm những chiếc áo giáp bảo vệ các ngươi trước sức tấn công (của kẻ thù). Bằng cách đó, Ngài đã hoàn tất ân huệ của Ngài cho các ngươi để may ra các ngươi thần phục Ngài.} (Chương 16 – Annahl, câu 81).

Islam là tôn giáo của tư nhiên, cho nên giáo luật qui định cho con người những gì phù hợp với cuộc sống tự nhiên của họ một cách lành mạnh, không đi ngược lại với trí tuệ và sự phổ biến của công chúng.

Bản chất nguồn gốc của y phục

Islam là tôn giáo của tư nhiên, cho nên giáo luật qui định cho con người những gì phù hợp với cuộc sống tự nhiên của họ một cách lành mạnh, không đi ngược lại với trí tuệ và sự phổ biến của công chúng.

Bản chất nguồn gốc về y phục của người Muslim cũng như sự trang hoàng cho đẹp là điều được phép.

Bởi thế, Islam không khẳng định cụ thể một loại y phục đặc trưng nào cho con người, mà bất cứ loại trang phục nào có thể đáp ứng những nhu cần thiết một cách không gây phản cảm cũng như không thái quá là được. Thiên Sứ của Allah r đã mặc các loại y phục phổ biến trong thời của Người, và Người đã không ra lệnh bảo cũng như không hề chỉ định một loại y phục cụ thể nào, mà Người chỉ ngăn cấm một số tính chất nhất định của y phục. Bản chất nguồn gốc trong giao tế, sinh hoạt, trong đó bao gồm vấn đề ăn mặc đều là điều không có gì cấm kỵ. Do đó, khi nói điều gì đó là Haram thì cần phải có bằng chứng. Nguyên tắc này hoàn toàn ngược lại với sự thờ phượng vì bản chất nguồn gốc của sự thờ phượng là không được phép tự ý hành động mà chỉ thực hành khi nào có lệnh sai bảo và chỉ dẫn. Nabi r nói: “Các ngươi hay ăn, hãy bố thí, hãy mặc một cách không phung phí và thái quá” (Annasa-i: 2559).

لIslam không chỉ định một loại y phục cụ thể nào, mà tốt nhất là phù hợp với y phục được phép của người dân bản xứ trừ những gì bị cấm. .